Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Săn Lùng Omega - 24

Săn Lùng Omega

TCCD 7658 chữ Cài đặt

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

***

Chương 24:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

Bất chấp sự náo loạn đêm qua, ngày mới lại bắt đầu. Riel đã trải qua một đêm không mấy yên ả vì cổ tay cứ bỏng rát liên hồi. Mãi đến gần sáng cậu mới chợp mắt được một chút, nhưng khi thức dậy và mặc quần áo, ống tay áo hẹp cứ liên tục cọ xát vào vết bỏng. Dù đã rửa mặt và chỉnh đốn trang phục xong xuôi, Riel vẫn đứng tần ngần vì không thể cài được chiếc khuy ở cổ tay phải. Vốn thuận tay phải nên mọi việc đều dùng đến nó, vậy mà giờ đây chính cổ tay phải lại bị bỏng, thật là bất tiện đủ đường. Riel nhìn Tom vẫn còn đang say giấc bằng ánh mắt đầy oán trách.

Ngày làm việc của Riel bắt đầu bằng việc đến phòng ngủ của Joshua để luyện tập kiểm soát pheromone và dọn dẹp phòng, sớm hơn những người khác hẳn một tiếng đồng hồ.

Kết quả là tối qua cậu chẳng luyện được chữ nào, cứ thế ôm cổ tay đau nhức vì sáp nến mà thiếp đi. Cơn đau khiến cậu trằn trọc suốt đêm, dẫn đến tình trạng sức khỏe hôm nay chạm đáy. Có lẽ đây sẽ là một ngày đặc biệt vất vả.

Cổ tay cậu đã sưng đỏ lên sau một đêm, thậm chí còn nóng hừng hực. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng cậu đành phải cắn răng cài khuy áo lại. Dù vết thương rất rát, nhưng cậu sợ nếu để ống tay áo lôi thôi, chủ nhân sẽ mắng là ăn mặc không chỉnh tề.

Riel phớt lờ cơn đau ở cổ tay để đi lên phòng ngủ. Đứng trước cửa phòng, cậu thở dài một hơi. Hôm nay cậu chỉ muốn được nghỉ ngơi, chẳng muốn làm gì cả. Dù mới chỉ là buổi sáng nhưng cậu đã cảm thấy kiệt sức.

Cốc cốc. Riel khéo léo bưng khay trà và ấm nước nhận từ Milo rồi gõ cửa. Dù bên trong không có tiếng trả lời, cậu vẫn đẩy cửa bước vào. Xác suất để chủ nhân thức dậy vào giờ này là 50/50, nên cậu đã được dặn là dù bên trong không đáp lời thì cũng phải vào đúng giờ. Quả nhiên, khi mở cửa bước vào, chủ nhân vẫn đang nằm trên giường. Hắn vẫn còn đang ngủ.

Riel khẽ thở dài, rồi bắt đầu cởi bỏ từng món phụ kiện trên bộ đồng phục theo đúng những gì đã được giáo dục. Cậu bắt đầu tháo chiếc băng đô cài tóc mà chính cậu cũng chẳng hiểu tại sao mình phải đeo. Việc phải đeo nó mỗi sáng thực sự rất phiền phức, nhưng chẳng còn cách nào khác vì đó là lệnh của chủ nhân.

Ngay khi cậu vừa tháo chiếc tạp dề ra, Joshua cũng vừa mở mắt.

"Bé con à, em đến rồi sao?"

"Chào buổi sáng, thưa Chủ nhân. Để tôi chuẩn bị trà cho ngài nhé?"

"Lại đây, em cũng uống cùng ta đi."

Riel rót hai tách trà hồng trà theo đúng những gì Milo đã dạy. Dù động tác rót trà vẫn còn hơi lóng ngóng nhưng đã tiến bộ hơn nhiều so với lần đầu. Cậu đưa một tách cho Joshua trước, hắn liền ra hiệu cho cậu ngồi xuống bên cạnh.

"Lại đây mau."

"Để tôi đi lấy tách của mình ạ."

Khi cậu cầm tách trà ngồi nép ra một góc xa, Joshua khẽ bật cười. Joshua vừa mới tỉnh giấc với gương mặt còn vương nét ngái ngủ, tựa lưng vào đầu giường và nhấp một ngụm hồng trà. Hắn cứ thế uống trà cho đến khi hoàn toàn tỉnh táo rồi mới đặt tách xuống và hất chăn ra. Riel giật mình nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi. Joshua vốn có thói quen ngủ khỏa thân, nên hắn cứ thế rời giường với cơ thể trần trụi.

Riel vội vàng đặt tách trà xuống, cuống cuồng lấy chiếc áo choàng tắm rồi đứng phía sau khoác lên cho hắn. Joshua bật cười:

"Bé con à, đằng nào ta cũng sắp cởi ra mà, có nhất thiết phải mặc áo choàng không?"

"Dạ, nhưng dù sao thì ngài vẫn nên mặc vào ạ."

Riel cố gắng hết sức để không nhìn vào cơ thể trần truồng của hắn, nhanh chóng khoác áo lên vai Joshua. Sau đó, cậu từ phía sau vòng tay ra phía trước để thắt dây đai.

"Tại sao lần nào em cũng đứng từ sau thắt dây mà không đứng đối diện với ta?"

Chuyện đó thì còn phải hỏi sao, bởi vì cái "thứ đó" của chủ nhân mỗi khi thức dậy luôn khiến người ta phải phát hoảng. Dù biết rằng cơ thể đàn ông buổi sáng chào bình minh là chuyện tự nhiên, nhưng cái đó… nó quá lớn. Việc phải đối mặt trực diện với nó quả thực là một cực hình đối với cậu.

"Dạ... Chỉ là... Hình như nó đã thành thói quen của tôi rồi ạ."

"Hóa ra bé con của ta thích kiểu ôm từ phía sau hơn cơ à."

Làm gì có chuyện đó chứ. Riel chẳng thể đáp lại ra hồn, chỉ biết cười gượng gạo.

"Đợi chút."

"Dạ?"

Đúng lúc cậu định thắt nút dây đai thì cổ tay phải bỗng nhiên bị nắm chặt lấy.

"Dạ, ch..chờ một chút, thưa Chủ nhân."

"Dừng lại đã."

Trước mệnh lệnh của chủ nhân, Riel đang thắt dở đành phải buông sợi dây ra. Chiếc áo choàng tắm vừa mới được chỉnh tề lại ngay lập tức trở nên xộc xệch.

"Riel, bước ra phía trước mặt ta."

Riel vốn đang rụt rè đứng phía sau, buộc phải tuân lệnh bước ra phía trước. Dù chẳng làm gì sai, nhưng tim cậu cứ đập thình thịch liên hồi. Riel cúi gằm mặt xuống.

Joshua thắt dây áo choàng qua loa rồi lạnh lùng ra lệnh:

"Cởi đồ ra."

Riel bắt đầu cởi quần áo mà không chút ngần ngại. Cậu tháo phần khuy ở cổ tay của chiếc váy đen trước. Thế nhưng khi vừa định kéo khóa xuống, cổ tay cậu đã bị tóm chặt.

"Á!"

Joshua nhìn chằm chằm vào cổ tay phải của cậu.

"Chỗ này bị làm sao thế này?"

"Chủ nhân..."

Lông mày của Riel rũ xuống. Vì không biết phải giải thích thế nào, trước tiên cậu định rút tay lại theo bản năng.

"Đứng yên."

Nghe thấy lời đó, Riel không dám cử động nữa, cứ thế để hắn giữ chặt tay mình và chỉ biết cúi gằm mặt. Joshua nhìn kỹ vào vết thương. Cổ tay mảnh khảnh vốn dĩ trắng ngần không tì vết, vậy mà giờ đây nó không chỉ đỏ ửng mà còn đang bị loét ra. Đôi lông mày của Joshua nhíu chặt lại.

"Nói đi. Có chuyện gì đã xảy ra?"

"Tôi bị bỏng ạ."

"Bỏng ở đâu?"

Nếu nói ra sự thật, Riel cảm thấy mình như đang đi mách lẻo nên cậu không đành lòng. Joshua vuốt ngược tóc ra sau đầy bực bội. Thức dậy với tâm trạng sảng khoái vào buổi sáng, cùng bé con uống trà, luyện tập pheromone rồi đi tắm... Đó vốn là thói quen buổi sáng dạo gần đây của Joshua. Vậy mà giờ đây chuyện quái gì đang diễn ra thế này?

"Sáp nến chảy ra nên... Có dính một chút vào cổ tay ạ."

"Đây không phải là dính một chút."

Nhìn phạm vi vết loét, đây rõ ràng không phải là do một hai giọt sáp vô tình bắn vào.

"Riel, chủ nhân của em không phải là một người có lòng kiên nhẫn đâu. Hãy nói cho đàng hoàng từ đầu đến cuối chuyện này là thế nào. Nếu không, sáng sớm ngày hôm nay ở đây sẽ có tiếng khóc la thảm thiết đấy."

Riel cảm thấy uất ức vô cùng. Cậu không làm gì sai mà lại đang đứng trước nguy cơ bị trừng phạt. Cậu dùng bàn tay trái không bị giữ lại nắm chặt lấy vạt váy, răng cắn chặt môi đến mức trắng bệch.

"Riel."

“Dạ?”

Ngay khi Riel ngẩng đầu lên vì tiếng gọi, một cái tát mạnh vang lên chua chát giáng xuống má cậu.

“A!”

Bị đánh trong trạng thái hoàn toàn không phòng bị, Riel ngã quỵ ngay tại chỗ. Cậu nhìn chủ nhân với đôi mắt kinh ngạc. Joshua cúi người xuống, nhưng thay vì má, hắn lại mơn trớn đôi môi của Riel.

“Ta đã bảo em đừng đụng vào môi bao nhiêu lần rồi hả? Em là của ai?”

Đến lúc đó Riel mới nhận ra mình lại đang cắn đến nát cả môi ra. Riel quỳ sụp xuống, cúi gằm mặt.

“Tôi xin lỗi, thưa Chủ nhân.”

“Ngẩng mặt lên trả lời đi. Em là của ai?”

“Tôi là của chủ nhân Joshua Marguerite.”

Đây là lần đầu tiên cậu bị Joshua tát nên cú sốc thật quá lớn. Trước đây cậu chưa từng bị hắn đánh, chứ trải nghiệm bị tát thì đã có vô số kể, thậm chí còn bị đánh mạnh hơn, nhưng không hiểu sao lần này cậu lại thấy kinh ngạc và tủi thân đến thế.

Nước mắt lưng tròng trong đôi mắt Riel.

“Sao lại khóc?”

“Dạ không có gì ạ.”

Riel lắc đầu. Joshua dùng ngón tay cái lau khóe mắt cho cậu rồi nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Rõ ràng là đang khóc mà. Tại sao lại khóc? Em định để ta phải nói đi nói lại bao nhiêu lần nữa hả?”

“Tôi sai rồi, thưa Chủ nhân. Tôi… Tôi sẽ nói ạ.”

Riel đã cố gắng không khóc, nhưng cuối cùng nước mắt vẫn lăn dài. Lòng cậu không khỏi xao động. Joshua lau nước mắt cho cậu nhưng ánh mắt nghiêm khắc vẫn không hề vơi bớt. Riel sụt sùi bắt đầu thú nhận.

“Thực ra là... Tối qua tôi có thắp nến để luyện viết chữ ạ.”

Nói xong một câu, Riel lại lén quan sát sắc mặt hắn. Joshua hất hàm ra hiệu bảo cậu nói tiếp. Đồng thời, hắn vỗ về tóc và mơn trớn đuôi mắt của Riel. Riel không dám cúi đầu, cứ thế nhìn thẳng vào mắt hắn mà tiếp lời.

“Người ở cạnh nói vì ánh đèn nên không ngủ được, thế nên bọn tôi có tranh cãi một chút. Sau đó thì tôi bị sáp nến chảy trúng và bị bỏng ạ.”

Riel không thể cúi đầu nên chỉ đành lén lút dời tầm mắt xuống phía dưới. Ngay cả khi cậu đã nói xong, Joshua vẫn không đáp lại lời nào mà chỉ im lặng nhìn xuống cậu trân trân. Ánh mắt của chủ nhân đổ dồn lên cậu, đến mức khiến trán cậu cảm thấy đau rát vì sợ hãi, nhưng cậu cũng chẳng đủ can đảm để ngước mắt lên đối diện hắn. Một lúc lâu sau, Joshua mới cất lời.

“Nói vậy có nghĩa là, hai người đã đánh nhau?”

“Dạ? À, vâng... Tôi xin lỗi ạ.”

“Có vẻ như là bé con vẫn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu những người hầu trong nhà ta tranh cãi với nhau nhỉ?”

Riel tròn mắt nhìn hắn đầy lo lắng.

“Đứng dậy đi thôi. Đi nào. Đến lúc làm lễ rồi.”

Nghe lệnh đứng dậy, Riel không dám thắc mắc nửa lời mà chỉ biết ngoan ngoãn làm theo. Có vẻ như buổi huấn luyện kiểm soát pheromone hôm nay đã bị bỏ qua. Trong lúc cậu mặc lại quần áo, Joshua đã bước thẳng vào phòng tắm. Riel cảm thấy bối rối trước thái độ khác thường của chủ nhân, nhưng trước tiên cậu vẫn phải tập trung vào việc dọn dẹp phòng ngủ như mọi khi.

***

Sau khi chuẩn bị xong xuôi và đến phòng lễ tại nhà chính, Joshua ngồi vào vị trí quen thuộc như mọi khi. Riel vì nghĩ rằng mình đã làm tâm trạng chủ nhân tồi tệ đi nên cứ thu mình lại đầy sợ hãi, cậu đang định rụt rè tìm chỗ khác để ngồi thì cổ tay bỗng bị nắm chặt.

“Em định đi đâu?”

“Dạ?”

“Phải ngồi vào chỗ của em chứ, định đi đâu hả?”

Cụm từ “chỗ của em” khiến lòng Riel dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Chỗ của cậu đáng lẽ phải là góc cuối phòng lễ dành cho những người hầu cấp thấp, nhưng không biết từ bao giờ, cậu lại liên tục được ngồi cạnh thiếu gia của gia tộc này. Suốt buổi lễ, Riel cứ không ngừng lén quan sát sắc mặt chủ nhân. Ngồi ngay bên cạnh, cậu càng cảm nhận rõ ràng hơn rằng tâm trạng của hắn đang cực kỳ không tốt. Việc hắn không trêu chọc như mọi khi mà chỉ nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt vô cảm khiến cậu thấy rợn người.

Buổi lễ kết thúc, mọi người di chuyển ra phòng khách. Tại đây, Riel vẫn đứng sau lưng Joshua và không ngừng lo lắng. Cậu tự hỏi liệu mình có nên nói rõ ràng hơn thay vì cứ nói mập mờ như thế không. Nhưng cho đến giờ, cậu vẫn không chắc liệu việc đi mách lẻo chi tiết mọi chuyện có phải là điều đúng đắn hay không.

“Joshua, em không có gì riêng tư muốn nói sao?”

Khi gia chủ Castor lên tiếng hỏi, Joshua đang ngồi vắt chéo chân bắt đầu mở lời.

“Milo.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

“Trong gia tộc, nếu người hầu đánh nhau thì bị phạt thế nào?”

Trước câu hỏi của Joshua, bờ vai của Riel đứng phía sau giật nảy lên. Sống lưng cậu cứng đờ vì căng thẳng.

Joshua biết rõ kẻ ở chung phòng với Riel là ai. Dù không nhớ tên nhưng hắn nhớ mặt. Đó là một tên Omega lặn, kẻ luôn dùng đủ mọi thủ đoạn để lọt vào mắt xanh của anh trai mình. Joshua cũng biết hắn ta đố kỵ với việc Riel được trò chuyện với anh trai hắn, nên cứ hễ có cơ hội là lại bắt nạt cậu. Thêm vào đó, đây chính là kẻ đã lớn tiếng khi bị điều về khu nhà phụ. Một kẻ luôn không biết thân biết phận là gì.

Dù Riel nói giảm nói tránh rằng chỉ là vài giọt sáp nến vô tình rơi trúng, nhưng cậu không nói rõ tại sao nó lại rơi. Joshua thừa sức đoán ra, nhưng hắn muốn nghe toàn bộ sự việc từ chính miệng Riel. Thế nhưng, quả nhiên cậu vẫn kiệm lời và chỉ khai báo ở mức tối thiểu.

“Việc người hầu đánh nhau sẽ bị xử phạt nghiêm khắc theo quy định ạ. Bất kể nguyên nhân hay kết quả, cả hai bên đều phải chịu hình phạt thân thể trước mặt mọi người.”

“Ta đang hỏi là phạt thế nào. Ngươi không hiểu trọng tâm câu hỏi của ta sao?”

Joshua bắt đầu cảm thấy bực mình. Một Riel không chịu nói năng dứt khoát, một tên Omega lặn thấp hèn đang vênh mặt lên như thể chuyện này chẳng liên quan đến mình, và cả một Milo cứ trả lời vòng vo, tất cả đều khiến hắn thấy phiền lòng.

“Xin lỗi cậu chủ.” Milo cúi đầu.

“Tối qua có vài kẻ đã đánh nhau ở khu nhà phụ. Theo luật thì phải công khai trừng phạt, nhưng vì chuyện xảy ra ở khu vực của ta, ta có thể tự mình xử lý không?”

“Dù vậy cũng cần phải chỉ rõ sai phạm và răn đe. Là ai?”

Trước câu hỏi của Castor, Riel rụt rè bước lên phía trước. Ngoại trừ Joshua, tất cả những người có mặt đều lộ vẻ ngạc nhiên. Phản ứng của họ đều là: một Riel hiền lành như thế này sao có thể đánh nhau được?

“Thì ra là vì vậy mà em trai mình mới đòi tự tay xử lý.”, Castor thầm nghĩ. Ngài cảm thấy mình vừa vô tình khơi ra một chuyện rắc rối không đáng có.

“Sao chỉ có một mình? Đánh nhau thì phải có hai người chứ. Kẻ còn lại tự giác bước ra đây.”

Joshua nói với gương mặt đầy khó chịu. Tom thì trơ trẽn đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác như thể bị oan.

“A... Không phải, không phải là đánh nhau đâu ạ. Chỉ là cậu ta tự làm mình bị thương thôi.”

Tom không thèm bước ra phía trước mà cứ đứng ngay tại chỗ vừa giậm chân vừa kêu gào. Sự nhẫn nại của Joshua đã chạm tới giới hạn cuối cùng.

“Haa, địt mẹ, rác rưởi thật.”

Joshua công khai chửi thề một câu thô bỉ. Trong lòng hắn đang phải cố gắng kìm nén dữ dội ý muốn lôi cổ kẻ đã để lại vết sẹo trên cổ tay phải của Riel ra mà dập nát mặt hắn xuống sàn nhà. Đối với hắn hạng người này dù có mài mặt vào tường cũng chưa đủ để giải tỏa cơn giận.

“Nghĩa là, theo lời ngươi, ngươi chẳng làm gì cả mà một mình Riel tự làm mình bị thương?”

Trước câu hỏi của Joshua, Tom tưởng như đã vớ được cọc, vội vàng đáp ngay:

“Vâng, đúng thế ạ.”

“À, ra là vậy?”

Bầu không khí trong phòng khách căng thẳng như dây đàn. Milo chỉ biết quay đầu đi chỗ khác. Ông biết cứ đà này thì chuyện lớn sẽ xảy ra. Đã nếm trải trận dạy dỗ kinh hoàng khi chuyển sang khu nhà phụ mà tên kia vẫn không hiểu tính nết của vị thiếu gia này sao. Những người hầu khác đều cúi gằm mặt xuống sàn, sợ hãi không dám để mắt mình vô tình chạm phải ánh mắt của cậu chủ.

“Vậy thì Riel cũng chẳng có lỗi gì để mà phạt cả. Đã gọi là đánh nhau thì không thể chỉ có một người. Riel, em lui ra đi.”

Nghe lời của Castor, Riel ngần ngừ rồi cúi đầu thật thấp, trở về vị trí cũ. Mặt cậu đỏ bừng như sắp nổ tung. Thế nhưng Joshua thậm chí không thèm liếc nhìn Riel đang đứng sau lưng mình lấy một cái. Riel bỗng cảm thấy trong lòng mình rất lạ. Vị chủ nhân hằng ngày vẫn trêu chọc, nắm lấy cổ tay cậu và nở nụ cười rạng rỡ, hôm nay dường như người đó không có ở đây. Điều đó khiến cậu thấy buồn lòng. Nhưng cậu lấy tư cách gì mà lại có cảm xúc đó cơ chứ? Riel chỉ biết cắn môi một cách vô thức.

Sau khi kết thúc buổi họp sáng và trở về khu nhà phụ, Joshua lập tức tìm Milo.

“Milo.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

“Đi lấy roi mây ra đây.”

Ngay giây phút đó, tất cả người hầu trong nhà phụ đều linh cảm thấy điều chẳng lành. Mọi người nín thở, định bỏ chạy về vị trí làm việc của mình như trốn chạy, nhưng Joshua đã lên tiếng trước:

“Tất cả chú ý. Ta sẽ cho các ngươi thấy kẻ dám cả gan nói dối chủ nhân sẽ có kết cục thế nào. Hai đứa ban nãy, bước ra đây.”

“Thưa cậu chủ, roi mây ngài yêu cầu đây ạ.”

Joshua xắn tay áo sơ mi lên và nhận lấy chiếc roi. Chiếc roi mây hắn cầm trên tay khá dày so với loại roi quất thông thường. Joshua nắm lấy đầu roi, nhấn xuống vài lần để kiểm tra độ đàn hồi. Trong lúc đó, Riel thất thểu bước ra phía trước. Dù chưa bị đánh nhưng nước mắt cậu đã chực trào. Hồi còn ở nhà thổ, cậu rất hiếm khi khóc, chẳng hiểu sao từ khi đến đây, cậu lại trở nên mau nước mắt đến thế.

Khi Riel bước lên, Tom cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc lết thân ra theo. Hắn ta vẫn giữ cái bộ mặt như thể mình là nạn nhân chịu oan ức nhất thế gian. Nếu là Joshua như mọi khi, có lẽ hắn đã tống khứ cái thứ chướng mắt đó đi ngay lập tức, nhưng lần này thì khác. Hắn muốn thưởng thức việc giày vò kẻ đó thật chậm rãi, từng chút một. Bản tính tàn nhẫn đang sục sôi từ tận đáy lòng của Joshua bắt đầu trỗi dậy và bành trướng.

“Một đứa thì bảo là cãi nhau, một đứa lại bảo là tự làm mình bị thương. Vậy là một trong hai đứa đang nói dối, đúng chứ?”

Riel lại vô thức cắn môi. Chát! Ngay khoảnh khắc đó, một cái tát nữa lại giáng xuống. Riel ngã nhào xuống đất. Tất cả những người xung quanh đều nín thở kinh hãi. Trong không gian tĩnh lặng đến rợn người, Riel lồm cồm ngồi dậy như một con lật đật rồi cúi đầu.

“Em biết tại sao mình bị đánh chứ?”

“Dạ, tôi biết. Tôi xin lỗi Chủ nhân. Tôi sẽ không cắn môi nữa ạ.”

“Ngoan.”

Joshua mơn trớn đôi môi của Riel. Chẳng hiểu vì sao, chỉ một hành động đó thôi cũng khiến Riel muốn bật khóc. Kể từ khi rời khỏi phòng ngủ sáng nay, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy mình thật sự đang được đối diện với chủ nhân. Đôi mắt xanh biếc kia dù vẫn lạnh lùng nhưng không còn băng giá như lúc sáng. Trong một thoáng chốc, cậu đã thấy lại hơi ấm quen thuộc lướt qua. Riel nghiến chặt răng.

Joshua vuốt ve đôi môi rướm máu của cậu thêm vài lần nữa rồi vỗ nhẹ lên bên má vừa bị tát. Riel không nhắm mắt. Cậu nhớ rằng ngay cả khi bị phạt, cậu vẫn phải nhìn thẳng vào mắt chủ nhân. Đôi đồng tử run rẩy kịch liệt nhưng cậu vẫn cố chịu đựng không né tránh. Cậu nén chặt những cảm xúc đang trực trào đến mức quai hàm bạnh ra.

Bàn tay to lớn rời khỏi má cậu. Ngay sau đó, Joshua ra lệnh bằng giọng nói lạnh băng:

“Cả hai đứa, bám vào bàn và nằm sấp xuống.”

Vút! Tiếng roi mây xé gió vang lên đầy ám ảnh.

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

- Còn tiếp ở chương sau.

***

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

Bình luận chapter 24
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
24