Săn Lùng Omega
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
***
Chương 23:
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
Phải sau khi chén sạch món kem tuyết tráng miệng đến mức no căng cả bụng, Riel mới được mặc quần áo chỉnh tề để rời khỏi phòng ngủ. Joshua khăng khăng đòi tự tay mặc đồ cho cậu, điều này khiến Riel chỉ có thể đứng im như một con búp bê.
Đáng lẽ chỉ cần mặc xong quần áo thôi là đủ, nhưng hắn cứ liên tục hôn lên đùi cậu. Có vẻ như vẫn chưa thấy thỏa mãn, đột nhiên hắn bảo muốn bôi thuốc vào những vết roi đã đánh hồi sáng, thế là Riel lại phải nằm sấp lên đùi của hắn thêm một lúc lâu nữa.
Nếu chỉ dừng lại ở đó thì đã là may mắn. Joshua cứ liên tục hôn lên mông cậu, khiến cậu lâm vào tình cảnh cực kỳ khổ sở. Riel cảm giác như pheromone của mình sắp sửa trào ra đến nơi, nhưng vì sợ bị mắng và bị đánh thêm nên cậu đã dốc hết sức bình sinh để kiềm chế lại. Sau khi bôi thuốc xong, Joshua còn chu đáo thổi nhẹ và dùng tay quạt cho thuốc mau thấm vào da. Trong lúc đó, Riel thầm nghĩ thật may là chủ nhân không phóng thích pheromone của mình ra.
Cho đến tận lúc Joshua mang tất, thắt dây nịt tất và chỉnh lại tạp dề cho cậu xong, Riel đã toát hết cả mồ hôi hột. Khi xuống đến tầng một và nhìn đồng hồ, cậu mới giật mình kinh hãi. Đã gần 4 giờ chiều mất rồi. Cậu không thể tin nổi mình lại có thể ngủ say sưa đến tận giờ này.
Hồi còn ở nhà thổ, vì lúc nào cũng bận rộn nên Riel chưa bao giờ được ngủ một giấc thật sự ngon lành. Vốn dĩ là người ham ngủ nhưng vì luôn trong tình trạng mệt mỏi rã rời, cậu thường bắt đầu ngủ gà ngủ gật từ lúc chập tối. Riel ngước mắt nhìn lên tầng hai, nơi có phòng ngủ của Joshua.
“Nhưng mà, tại sao chủ nhân làm gì mà lại không ăn uống cho đến tận giờ đó?”
Riel nghiêng đầu thắc mắc. Đúng lúc đó, giọng nói của quản gia vang lên từ phía sau.
"Riel."
"Á, quản gia, tôi xin lỗi ạ. Giờ tôi mới xuống."
Riel vội vàng cúi đầu xin lỗi. Nhưng Milo khẽ lắc đầu.
"Được rồi. Không cần phải thế đâu. Cậu chủ đã ra chỉ thị đặc biệt rồi."
"À, vâng..."
Dù vậy, Riel vẫn không dám ngẩng đầu lên hẳn.
Milo nhìn Riel với ánh mắt đầy thương cảm, trông cậu lúc này chẳng khác nào một con mồi đã bị vướng vào tơ nhện. Riel từng nói nếu không ở lại đây thì cậu chẳng còn nơi nào để đi. Đã vậy cậu còn là một Omega. Nghe đâu không phải loại tầm thường, mà là một Omega cực trội.
Thà rằng Joshua say mê giới tính Omega thì có lẽ đó lại là một sự may mắn cho Riel. Thế nhưng, khác với những quý tộc thông thường, Joshua Marguerite chẳng mặn mà hay chấp nhất gì với cái gọi là giới tính Omega cả. Những cuộc đi săn Omega mà hắn thường tham gia vốn dĩ cũng chỉ đơn thuần là một trò giải trí. Và lần này chắc cũng không ngoại lệ.
Chẳng ai biết được khi nào cơn hứng thú nhất thời của hắn ta sẽ chấm dứt. Milo thầm nghĩ, giá mà cậu chủ sớm kết hôn với một tiểu thư Omega nào đó thì tốt, nhưng Joshua có vẻ chẳng có ý định sẽ làm điều đó. Ngay cả vị gia chủ Castor Marguerite còn chưa tính chuyện trăm năm, thì làm sao vị thiếu gia vốn yêu thích tự do tự tại này lại chịu kết hôn trước cơ chứ.
Vì thế, Milo tin rằng rồi cũng sẽ có lúc sự ưu ái dành cho cậu thiếu niên Omega này đi đến hồi kết. Nhưng nhìn ở một góc độ khác, điều đó cũng có nghĩa là chừng nào Joshua chưa vứt bỏ cậu, thì Riel vẫn sẽ phải tiếp tục bị kéo theo vào những cuộc vui đầy bất trắc như vậy. Dù có bị vứt bỏ hay không, Milo vẫn thấy số phận của Riel thật trớ trêu và đầy rẫy chông gai khi mới vừa tròn 20 đã rơi vào tay một kẻ ăn chơi trác táng như cậu chủ mình.
Việc Joshua nhất quyết lôi bằng được một Omega như Riel theo chuyến đi săn lần này cũng là lý do khiến Milo nhìn cậu với ánh mắt đầy xót xa.
“Riel.”
“Dạ?”
Milo có rất nhiều điều muốn nói với cậu thiếu niên này. Đôi mắt to tròn chớp chớp, ánh lên sắc nâu trong veo, ngây thơ đến tận cùng.
“... Không có gì đâu. Đi làm việc đi.”
“Vâng ạ.”
Nhìn dáng vẻ phục tùng, ngoan ngoãn của Riel, Milo chỉ biết nén một tiếng thở dài. Ông hy vọng rằng cậu chủ sẽ sớm đổi tính mà buông tha cho cậu, nhưng lần này, trong lòng ông cứ dấy lên một cảm giác bất an khó tả.
***
Riel không khỏi rụt rè bước vào thư phòng. Những kệ sách san sát bao quanh tường, đầy ắp những cuốn sách mà cậu không thể đọc được cả tiêu đề trên gáy sách, khiến cậu cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Không biết phải đứng đâu hay làm gì cho đúng, Riel lẳng lặng đứng nép bên cửa, lén nhìn quanh phòng với gương mặt đầy vẻ tự ti.
"Đến rồi thì ngồi xuống đi chứ, đứng đó làm gì?"
Tiếng nói vang lên từ phía sau khiến Riel giật bắn mình.
"Chủ nhân."
"Bây giờ không phải giờ dọn dẹp mà là giờ học chữ. Vậy em nghĩ mình nên ngồi đâu?"
Trong thư phòng có một chiếc bàn làm việc trông vô cùng xa xỉ, chính là chiếc bàn mà hồi sáng Riel đã lau chùi vô cùng cẩn thận.
Vốn đảm nhận việc dọn dẹp phòng khách ở tầng một, nhưng theo lệnh của Joshua, giờ đây Riel chịu trách nhiệm dọn dẹp cả phòng ngủ và thư phòng của hắn. Vì phải phụ trách tới hai nơi, lại thêm các lịch trình khác ngoài việc dọn dẹp nên một ngày của Riel trôi qua vô cùng bận rộn. Ngay khi thức dậy vào buổi sáng, cậu phải đến phòng ngủ của Joshua để luyện tập kiểm soát pheromone. May mắn là Joshua không còn giải phóng pheromone mạnh đến mức khiến cậu phải bò dưới sàn ngay khi vừa bước vào phòng như ngày đầu tiên nữa. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ thói quen hành xử tuỳ hứng của bản thân: có ngày hắn đột ngột đổ dồn pheromone khiến phía sau của cậu bắn ra, có ngày lại chỉ giải phóng một chút pheromone để cậu cảm thấy dễ chịu, mỗi ngày mỗi khác.
Việc học chữ vốn dĩ được định là bắt đầu cùng ngày với việc luyện tập pheromone, nhưng vì Joshua có công việc bận rộn nên liên tục ra ngoài vào buổi chiều, thành ra hôm nay chỉ mới là buổi học đầu tiên.
Lúc dọn dẹp thư phòng vào buổi sáng thì cậu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng khi nghe đến hai chữ đi học, Riel bỗng cảm thấy tự ti và co rúm cả người lại.
"Lại đây ngồi đi."
Joshua nắm tay rồi dẫn Riel đến trước bàn làm việc, kéo ghế cho cậu ngồi. Dù buổi học còn chưa bắt đầu, Riel đã vô thức chà xát lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng vào chiếc tạp dề của mình.
"Chưa bắt đầu gì mà đã căng thẳng thế này rồi sao? Lo lắng à?"
Trước câu hỏi của Joshua, Riel khẽ gật đầu. Nếu bảo không lo lắng thì đúng là nói dối. Hơn nữa, cậu tuyệt đối không được và cũng không thể nói dối chủ nhân mình.
"Làm việc thì giỏi thế mà đụng đến học hành lại căng thẳng thế này sao? Đáng yêu thật đấy."
"Vì đây là lần đầu tiên của tôi ạ..."
Riel lí nhí trả lời.
"Đừng lo. Nếu em chăm chỉ, ta sẽ không mắng em đâu. Nhưng nếu em dám lười biếng, ta sẽ phạt cho em khóc sưng mắt đấy. Biết chưa?"
Riel gật đầu. Cậu biết rõ bàn tay của chủ nhân mình "cay" đến mức nào, và khi hắn cầm roi trừng phạt thì sẽ đáng sợ ra sao. Thế nhưng, giữa lúc đó, một suy nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu cậu.
"Sao thế? Có gì muốn hỏi à?"
Nhưng vì vấn đề không tiện hỏi trực tiếp, Riel chỉ biết lắc đầu.
Thật ra, Riel rất thắc mắc. Ngay ngày đầu tiên đến khu nhà phụ này, chỉ vì lý do không tuân lệnh mà Joshua đã dùng tấm ván đánh vào mông của mười bốn người hầu. Suốt quá trình chứng kiến cảnh đó, dù không phải là người bị đánh nhưng Riel vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Tấm ván trông giống như một tấm thớt gỗ, vừa to vừa dày cực kỳ. Nhìn cái cách hắn vung nó lên, cậu thầm nghĩ lực tay của người này chắc chắn không phải dạng vừa.
Mỗi khi chiếc ván xé toạc không khí lại phát ra tiếng vụt vụt đầy sắc lạnh. Ngay sau đó là những cú giáng không thương tiếc xuống mông người hầu. Hắn thậm chí còn chẳng màng đến việc họ lớn tuổi hay ít tuổi. Lúc đó Riel một lần nữa nhận thức sâu sắc được rằng, Joshua Marguerite là một kẻ vô cùng tàn nhẫn.
Dù những người hầu bị đánh có che mông hay nhảy dựng lên vì đau đớn, dù họ có quỳ gối trên sàn chắp tay van xin thảm thiết, Joshua cũng không hề dừng lại. Hắn nhất quyết đánh cho đủ số lần mà mình đã tuyên bố trước đó. Ngay từ ngày đầu tiên, khu nhà phụ đã chìm trong biển nước mắt, nhưng Joshua Marguerite chẳng mảy may dao động dù chỉ một cái chớp mắt.
Bây giờ Riel không còn thắc mắc tại sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế nữa. Điều cậu băn khoăn là: Liệu sau đó hắn có bôi thuốc cho họ không? Ngay cả lần đầu tiên cậu bị đánh vào mông, hay khi bị đánh vào đùi trong phòng cầu nguyện nhỏ đó, chủ nhân vẫn luôn bắt Riel nằm sấp xuống, tự tay bôi thuốc rồi còn thổi nhẹ cho cậu, dùng tay quạt cho đến khi thuốc thấm hẳn vào da. Liệu rằng hắn có làm những điều đó cho những người hầu kia không?
“Giờ thì tập trung vào mà học đi chứ?”
“Dạ? À, vâng. Thưa Chủ nhân.”
“Nếu em cứ để cái mặt thẫn thờ thế này mà không trả lời được câu hỏi của ta, cứ mỗi câu sai sẽ là một roi vào lòng bàn tay. Rõ chưa, em bé?”
“Vâng, thưa Chủ nhân.”
Joshua mở ra trước mặt Riel một cuốn giáo trình toàn hình minh họa khổ lớn. Đó là loại sách dành cho trẻ em bắt đầu học chữ. Nhìn cuốn sách rực rỡ sắc màu, Riel không kìm được khẽ thốt lên: “Oa...”.
“Đáng yêu quá.”
Joshua xoa đầu Riel. Việc cậu bộc lộ cảm xúc rõ rệt ngay cả với những điều nhỏ nhặt nhất khiến Joshua cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
“Vì là ngày đầu nên ta sẽ dạy em về phụ âm và nguyên âm. Mười ngày nữa chúng ta sẽ đi săn, nên từ giờ đến lúc đó hãy cố gắng để có thể đọc được thứ gì đó. Dù chưa thể thành thạo nhưng ít nhất cũng phải biết mặt chữ.”
Đến giờ Riel vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao mình phải đi theo đến buổi săn đó. Cậu thậm chí còn chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến một buổi săn bắn, cũng chẳng biết đến đó mình phải làm gì, liệu việc cậu đi theo có đúng đắn không? Tuy nhiên, cậu cũng không dám hỏi. Bởi Riel hiểu rất rõ vị thế của mình. Cậu chỉ là một người hầu nhỏ bé trong gia tộc này. Thay vì tỏ ra thắc mắc, phục tùng mới là bổn phận của cậu. Vậy nên, dù có tò mò hay muốn hỏi đến mức nào, cậu cũng chỉ biết kìm nén lại và vâng lời hắn.
“Nào, Riel. Ta cho em 30 phút. Hãy học thuộc lòng những gì đã học hôm nay đi.”
“Dạ?”
Họ đã học liên tục không nghỉ trong suốt một giờ đồng hồ. Vì là lần đầu tiên nên suốt buổi học, Riel luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ. Dù cậu đã cố gắng hết sức, nhưng việc đột ngột bị yêu cầu phải thuộc ngay lập tức khiến cậu không khỏi bàng hoàng.
“Học cái gì thì nên thuộc ngay trong ngày hôm đó là tốt nhất. 30 phút nữa ta sẽ kiểm tra, nên hãy chăm chỉ mà học thuộc đi.”
“Hả? Kiểm tra ạ?”
Riel vừa mới bắt đầu học ngày hôm nay, vậy mà không chỉ phải học thuộc lòng mà còn phải làm bài kiểm tra nữa, điều điều đó khiến cậu cảm thấy tối sầm cả mặt mũi.
"Sao thế? Không tự tin à?"
Trước câu hỏi của Joshua, Riel khẽ quan sát sắc mặt anh rồi chậm rãi gật đầu. Đó là điều đương nhiên. Cậu chưa từng làm việc này bao giờ.
"Vì tôi chưa từng đi thi bao giờ ạ."
"Học chữ cũng là lần đầu nên đương nhiên là vậy rồi. Chẳng phải cái gì cũng có lần đầu tiên, và lần đầu tiên đó rất quan trọng sao, Riel?"
"Dẫu là vậy nhưng..."
Thà rằng đi dọn dẹp còn thoải mái hơn. Làm việc vặt vẫn tốt hơn nhiều. Cậu thực sự không hề tự tin vào việc học hành. Joshua vẫn đang đăm đăm nhìn Riel như thế.
"Giờ em là đang không tin tưởng thầy giáo sao? Ta không đáng tin à?"
"Không phải đâu ạ, thưa Chủ nhân."
"Vậy thì sao?"
Riel ủ rũ cúi gằm mặt xuống. Sau đó, cậu dùng giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy:
"Không phải vì em không tin ngài đâu ạ, mà là vì em không tự tin vào bản thân. Em không giỏi dùng đầu óc ghi nhớ cho lắm."
Joshua khẽ cười rồi nắm lấy tay Riel kéo về phía mình. Riel ngoan ngoãn đứng dậy và ngồi lên đùi Joshua theo sự dẫn dắt của hắn. Vì đã ngồi trên đầu gối chủ nhân quá nhiều lần nên giờ đây cậu chẳng còn thấy ngạc nhiên hay phải phản kháng nữa.
"Vậy hôm nay ta bỏ qua nhé?"
"Dạ?"
"Hôm nay đừng thi cử gì nữa, cứ để ta ôm thế này rồi em học thuộc nhé?"
"Thật ạ?"
Khuôn mặt ủ rũ của Riel bỗng trở nên rạng rỡ hơn một chút. Joshua khẽ cười thầm. Hắn nghĩ rằng vì buổi sáng hắn đã làm cậu khóc quá nhiều với cái cớ dạy cách kiểm soát pheromone, nên trong giờ học này có thể châm chước cho cậu một chút cũng được. Viền mắt khóc suốt cả buổi sáng của cậu vẫn còn hơi đỏ. Joshua đặt nụ hôn lên bờ mi ấy.
"Nhưng mà sao em lại thiếu tự tin đến thế? Nhìn em làm việc thì thấy em đâu có ngốc đâu nhỉ?"
Nhìn Riel làm việc nhà, thật sự chẳng có chỗ nào để mà phải chê trách. Dẫu cậu nói mình chỉ làm việc vặt ở nhà thổ từ nhỏ, nhưng đôi bàn tay ấy khéo léo và thạo việc đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu có đúng là cậu vừa mới bước sang tuổi trưởng thành hay không. Riel là người làm việc giỏi nhất trong khu nhà phụ này.
“Nhìn này bé con. Em phải luyện tập cách cầm bút nhiều hơn nữa. Cầm thử cho ta xem nào.”
Riel lóng ngóng cử động những ngón tay nhỏ nhắn. Joshua lại nắm lấy tay cậu để điều chỉnh tư thế cho đúng. Sau đó, hắn tựa cằm lên bờ vai gầy, thì thầm vào tai cậu:
“Đang làm rất tốt, đừng rụt vai lại. Em làm được mà.”
Giọng nói trầm thấp ấy giúp Riel dần gỡ bỏ được sự căng thẳng. Joshua vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu khích lệ.
“Nào, thử lại lần nữa nhé?”
“Vâng, thưa Chủ nhân.”
Cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực rộng lớn đang ôm lấy mình từ phía sau, Riel bắt đầu đưa bút. Vì cậu hơi cúi đầu nên phần gáy trắng ngần lộ ra rõ rệt, điều đó như khuấy động những ý nghĩ đen tối trong lòng Joshua.
“Híc!”
Bất thình lình, một đôi môi chạm vào gáy khiến Riel đang tập trung cao độ bỗng giật nảy mình. Cậu đứng hình vì sợ hãi, ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp chứa đầy ý cười vang lên bên tai:
“Đừng căng thẳng thế. Ta không có ý định làm thịt em trong lúc bé con đang học bài đâu. Chỉ là nhìn em lúc tập trung trông xinh đẹp quá nên ta không kiềm lòng được thôi. Tiếp tục đi nào.”
Riel vốn đang căng cứng lưng, nghe vậy mới khẽ thở phào và thả lỏng cơ thể. Joshua thầm nghĩ, sao trên đời lại có sinh vật đáng yêu đến thế này cơ chứ? Nếu làm theo bản năng mình, hắn đã muốn đè nghiến cậu ra bàn ngay lập tức để cắn mút và liếm láp cho thỏa thích. Hắn chợt nhớ đến bờ mông và nơi tư mật của cậu hồi sáng nay. Hắn muốn banh bờ mông ấy ra và liếm lên cái lỗ đó. Chắc chắn lúc đó cậu lại sẽ run rẩy tỏa ra hương pheromone mùi dâu tây ngọt ngào giống hệt bản thân cậu cho mà xem.
“Nhìn chỗ này này, ta đã bảo không được viết thế này mà.”
Chính vì Joshua bất ngờ vùi môi vào gáy cậu nên ngòi bút mới trượt đi một đường, vậy mà hắn lại lấy đó làm cớ để trách móc cậu. Joshua trực tiếp nắm lấy tay Riel và bắt đầu viết chữ.
“Không được viết như đang vẽ tranh, phải viết chữ chứ bé con. Nhưng dù sao thì em cũng đang làm rất tốt.”
“Nhưng mà... Chủ nhân.”
“Hửm?”
“Ngài không thấy...nặng ạ?”
Nãy giờ vì quá bối rối nên cậu không nhận ra, nhưng tính kỹ thì cậu đã ngồi trên đùi chủ nhân suốt 30 phút rồi. Joshua nhìn Riel, hỏi lại với vẻ mặt như thể không hiểu cậu đang nói gì.
“Nặng cái gì mà nặng?”
“Tại vì từ nãy đến giờ tôi cứ ngồi trên đùi Chủ nhân suốt, tôi lo không biết ngài có bị đau chân hay thấy khó chịu không ạ.”
Nghe vậy, Joshua nở một nụ cười rạng rỡ. Vẻ mặt khi cười của hắn trông cực kỳ cuốn hút, khiến Riel chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn trân trân vào hắn. Sao có người lại có khóe miệng cong lên một cách uyển chuyển và dịu dàng đến thế? Mỗi khi thấy chủ nhân cười như vậy, trái tim Riel lại cảm thấy rất lạ kỳ. Ngay cả đôi gò má hình như cũng đang ửng đỏ theo.
“Bé con của ta cần phải ăn nhiều hơn nữa. Nhẹ bẫng thế này thì làm được trò trống gì chứ. Thật lòng ta đang phải kìm nén dữ lắm mới không bắt em ngồi lên đùi để đút em ăn trong mọi bữa cơm đấy.”
“Tôi không có nhẹ đâu ạ.”
“Đừng có lo lắng không đâu. Những gì học hôm nay, ngày mai ta sẽ kiểm tra đấy. Từ giờ đến mai hãy học thuộc hết đi. Rõ chưa?”
“Vâng, thưa Chủ nhân.”
Nhìn đôi mắt cậu lại xị xuống ngay khi nhắc đến chuyện kiểm tra, Joshua khẽ bật cười đắc ý.
***
Đêm đó, trong khu ký túc xá dành cho Omega, Riel thắp một ngọn nến nhỏ cạnh đầu giường mình. Dù nói là không có quản gia hay quản gia trưởng riêng, nhưng quy mô của khu nhà phụ này cũng không hề kém cạnh bất kỳ gia đình quý tộc nào. Số lượng người hầu ở đây không phải ít, nên họ được chia thành từng cặp hai người ở chung một phòng. Và Riel ở chung phòng với Tom, cũng là một Omega.
"Này, đến giờ đi ngủ rồi mà!"
Riel không hề thắp sáng cả căn phòng, chỉ đốt một ngọn nến nhỏ phía giường mình, vậy mà Tom đã ngay lập tức nổi cáu với cậu.
Đáng nói là bình thường Tom vốn là kẻ luôn thắp nến sáng choang cho đến tận khi Riel đi ngủ để soi gương ngắm nghía khuôn mặt mình, hoặc dẫn những Omega khác về phòng tán gẫu om sòm bất chấp sự hiện diện của Riel. Trước đây, vì không muốn dây dưa nên Riel chưa từng một lần lên tiếng phàn nàn. Thế mà hôm nay, chỉ mới thắp nến một lần để học bài, cậu lại nhận về phản ứng gay gắt như vậy. Nhớ lại những gì Tom từng làm, Riel không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng và bất công.
"Ngươi tưởng cái phòng này là nơi ngươi muốn làm gì thì làm chắc?"
"Bình thường đằng ấy cũng có nể nang gì ai đâu mà..."
Riel không nhịn được nữa, cất tiếng đáp trả một câu.
"Cái gì? Ngươi mà cũng nói được câu đó à? Ngươi thích thì vào phòng ngủ, không thích thì đi đâu đó mà ngủ. Ngươi có biết mình đang bị đám người làm ở đây tẩy chay không? À mà chắc cái loại đần độn như ngươi thì biết cái gì."
Tom tặc lưỡi đầy khinh bỉ. Riel cảm thấy vô cùng uất ức khi chỉ vì thắp một ngọn nến để luyện chữ trong đêm mà phải nghe những lời nhục mạ như thế. Tom thậm chí chẳng buồn che giấu việc ngọn nến chỉ là một cái cớ. Cậu không thể hiểu nổi tại sao hắn lại luôn lộ rõ vẻ thù địch với mình đến vậy.
"Chỉ thắp có chút nến thôi mà đằng ấy phải nói đến mức đó sao? Tại sao lúc nào đằng ấy cũng cứ phải đâm chọc tôi thế?"
"Ta biết ngươi muốn lấy lòng bề trên, nhưng làm gì thì cũng vừa phải thôi. Ngoài mặt thì tỏ vẻ không quan tâm nhưng sau lưng lại giở trò câu dẫn, bảo sao mọi người chẳng ghét. Cậy mình là cực trội rồi lên mặt à? Thật xúi quẩy."
Lại là chuyện đó. Với một người chưa từng có ý định như vậy như Riel, điều này thật là một sự vu khống trắng trợn.
"Tôi chưa bao giờ lên mặt vì mình là cực trội cả. Tôi cũng đâu có muốn mình trở thành cực trội đâu."
Riel cầm ngọn nến và cuốn vở luyện chữ đứng dậy. Ngay khi cậu định bước ra khỏi phòng, một chiếc gối từ phía sau bay tới, đập mạnh vào gáy cậu.
"Á, nóng quá!"
Cú va chạm khiến cơ thể cậu lảo đảo. May mắn là cậu không làm rơi ngọn nến, nhưng lớp sáp nến nóng hổi đã tràn ra, dội thẳng xuống cổ tay Riel.
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
- Còn tiếp ở chương sau.
***
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
Bình luận (0)